Thầy, Cô - Những kỹ sư tâm hồn

Thứ sáu - 17/11/2017 08:27
Thầy, Cô - Những kỹ sư tâm hồn
THẦY CÔ - NHỮNG KỸ SƯ TÂM HỒN
“Có một nghề bụi phấn bám đầy tay
Người ta bảo là nghề trong sạch nhất
Có một nghề không trồng cây vào đất
Lại nở cho đời muôn vạn hoa thơm”...
        Cuộc đời của mỗi chúng ta chắc chắn sẽ không thể phát triển nếu như không có sự nuôi dưỡng và giáo dục. Vốn tạo hóa đã sinh ra, là con người, ai cũng có cha, có mẹ, có người thân và bạn bè. Chúng ta được hưởng công ơn sinh thành, nuôi dưỡng của cha mẹ để lớn lên từng ngày, được sự chia sẻ, giúp đỡ của người thân, bạn bè để sống tốt hơn, phát triển hơn.
       Chúng ta cũng nhận được tình yêu thương, sự giáo dục, dạy dỗ quan trọng của thầy cô từ thuở còn cắp sách đến trường. Đối với tôi, đó là tình cảm vô cùng thiêng liêng và quý giá. Nó theo tôi từ những ngày còn thơ ấu, từ những ngày mới học con chữ đầu tiên. Hình ảnh người thầy, người cô thân thương đã xuất hiện trong kí ức của tôi ngay từ những ngày đầu tập đọc, tập viết. Có ai từng tưởng tượng hình ảnh người thầy đêm đêm thao thức với từng con chữ trong bài làm của học sinh; trăn trở, tìm tòi, nghiên cứu soạn bài với bao kiến thức mới chuẩn bị cho tiết giảng hôm sau, hay tìm những phương pháp, cách dạy, cách học tốt nhất giúp học sinh học tập tốt hơn? Và có ai đã từng tưởng tượng hình ảnh người thầy tâm huyết giảng bài trên bục giảng, đôi mắt trìu mến hướng về học sinh của mình? Chính thầy cô là người góp phần quan trọng thay đổi cuộc đời chúng ta, giúp ta tự soi rọi, uốn nắn để đi đến tương lai của chính mình.
        Người thầy - được ví như người đưa đò và học sinh như là khách qua sông. Khách qua sông rồi, người đưa đò với con đò thầm lặng vẫn miệt mài tháng năm đưa bao thế hệ ngang qua dòng sông tri thức. Còn gì vui hơn đối với người thầy khi thấy học trò của mình trưởng thành. Còn gì vui hơn khi khách qua sông vẫn còn nhớ về dòng xưa, bến cũ, nhớ người đưa đò thầm lặng thuở nào. Ánh nắng mặt trời cuối ngày rồi sẽ tắt, dòng sông đến nơi con đập sẽ tự rẽ sang một hướng khác. Nhưng việc dạy người làm sao rẽ được, gắn bó đời bằng một lối đi chung.
       Thầy cô không chỉ hi sinh công sức và thời gian của mình mà còn dành trọn cả tình yêu thương và sự bảo bọc cho những đứa trẻ non nớt vẫn còn bỡ ngỡ trước dòng đời rộng lớn. Vâng, thầy cô đã truyền cho tôi niềm tin và nghị lực để tôi có đủ sức mạnh và lòng tin, chạm lấy những ước mơ, khát vọng và biến chúng thành hiện thực.
       Eugene P.Bertin từng có câu: “Dạy học là đặt vết tích của một người vào sự phát triển của một người khác. Và chắc chắn học trò là ngân hàng nơi bạn có thể gửi kho báu quý giá nhất của bạn”. Đúng vậy, làm nhà giáo chỉ cho mà không bận lòng nghĩ đến nhận, là con ong chăm chỉ xây tổ gom mật cho đời, là cây thân mộc vươn mình trong nắng gió tỏa bóng mát cho người, là kiếp con tằm đến chết còn vương tơ. Và học sinh là những đứa trẻ góp nhặt những công sức ấy để làm hành trang vững bước trên đường đời của mình. Nghề dạy học là một nghề vô cùng cao quý, đào tạo nên nguồn nhân lực quyết định tới sự phát triển của đất nước.
       Bác Hồ nói: “Nghề dạy học không có tượng đồng bia đá, nhưng những người thầy là những “Anh hùng vô danh”. Đúng là không thể hình dung được, sự phát triển, nếu không có những việc làm bền bỉ, lặng lẽ mà đầy ý nghĩa của các thế hệ người nối tiếp nhau qua nghề dạy học. Lịch sử mãi còn ghi ơn những người thầy giáo, tên tuổi của các nhà sư phạm lỗi lạc sẽ sống mãi bên cạnh các vĩ nhân của loài người.
      Khi truyền thống đó đã trở thành máu thịt thì tự đáy lòng ta sẽ thấy tự hào, thấy yêu quý nghề nghiệp. Sự gắn bó cả cuộc đời cho sự nghiệp giáo dục là cao quý và vẻ vang. Chúng ta càng thấy được trách nhiệm nuôi dưỡng, phát huy và gìn giữ nó cho hôm nay và cho cả ngày mai.

Nguồn tin: BBT Phòng GD&ĐT Hải Lăng

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây